Ám ảnh tuổi thơ bán vé số, cô gái miền Tây Nguyễn Thị Kim Tròn quyết tâm giúp người cùng cảnh ngộ

doanh nghiệp

Có những ký ức tuổi thơ chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ khiến con người ta nghẹn lại. Với Nguyễn Thị Kim Tròn, sinh năm 1994, ký ức ấy không phải là những buổi chiều rong chơi cùng bạn bè, cũng không phải những ngày vô tư cắp sách đến trường.

Tuổi thơ của cô gắn với những xấp vé số mỏng trên tay, những con đường dài hun hút, những bữa cơm vội và cảm giác tủi thân khi phải trưởng thành sớm hơn bạn bè cùng trang lứa.

Sinh ra ở miền Tây, nơi những dòng sông ôm lấy ruộng đồng và cuộc sống của nhiều gia đình còn lắm nhọc nhằn, Kim Tròn sớm hiểu thế nào là thiếu thốn. Khi những đứa trẻ khác còn được cha mẹ chở đến trường, cô đã phải theo dòng người mưu sinh, cầm từng tờ vé số đi bán. Với một đứa trẻ, việc phải mở lời mời người lạ mua vé số không hề dễ dàng. Có khi được thương, có khi bị từ chối lạnh lùng, cũng có lúc cô chỉ biết cúi mặt bước tiếp vì xấu hổ.

picture1-1778731789.jpg

Những ngày ấy để lại trong Kim Tròn một nỗi ám ảnh rất lâu. Không chỉ là sự cực nhọc, mà còn là cảm giác bị bỏ lại phía sau. Cô từng tự hỏi vì sao mình phải sống một tuổi thơ khác với nhiều người. Vì sao một đứa trẻ phải lo toan chuyện cơm áo, phải học cách chịu đựng ánh nhìn thương hại hoặc vô tâm từ người đời. Nhưng cũng chính từ những năm tháng ấy, trong lòng cô gái nhỏ bắt đầu hình thành một lời hứa âm thầm: sau này, nếu có thể đứng vững, cô nhất định sẽ giúp những người từng có hoàn cảnh giống mình.

Lớn lên giữa những va vấp, Nguyễn Thị Kim Tròn không chọn than trách số phận. Cô chọn đi tiếp. Cô lăn lộn khắp miền Tây, làm nhiều công việc khác nhau, gặp đủ kiểu người, trải qua những ngày vất vả tưởng chừng không còn sức để cố gắng. Miền Tây trong mắt cô không chỉ có vẻ đẹp của sông nước, ruộng đồng, ghe xuồng và những buổi chợ nổi, mà còn có rất nhiều phận người đang âm thầm chống chọi với nghèo khó.

picture2-1778731789.jpg
Căn nhà thời thơ ấu với bao khó khăn của Kim Tròn.

Đi đến đâu, Kim Tròn cũng nhìn thấy hình ảnh của chính mình ngày nhỏ trong những em bé bán vé số, những người phụ nữ tảo tần, những cụ già vẫn phải mưu sinh giữa nắng mưa. Có những đứa trẻ mới vài tuổi đã biết cầm xấp vé số chạy theo khách. Có những người lớn tuổi lưng còng vẫn đi bộ qua từng con phố để bán cho hết vài chục tờ vé. Mỗi lần nhìn thấy họ, Kim Tròn lại thấy tim mình nhói lên.

“Tôi không thể quên được cảm giác ngày xưa của mình. Vì từng trải qua nên tôi hiểu họ cần gì. Đôi khi không chỉ là tiền, mà là một lời hỏi thăm, một sự tôn trọng, một cơ hội để họ thấy mình không bị bỏ rơi,” Kim Tròn từng chia sẻ với những người thân quen.

Từ sự đồng cảm ấy, cô bắt đầu hành trình hỗ trợ những hoàn cảnh khó khăn theo cách rất giản dị. Có khi là mua giúp vài xấp vé số, có khi là gửi một phần quà, một bữa ăn, một khoản tiền nhỏ. Nhưng điều đặc biệt ở Kim Tròn không nằm ở giá trị vật chất, mà nằm ở cách cô đối diện với những phận đời nghèo khó. Cô không nhìn họ bằng ánh mắt thương hại, mà bằng sự thấu hiểu của một người từng đi qua chính con đường ấy.

picture3-1778731789.jpg

Với Kim Tròn, giúp đỡ không phải để được khen, càng không phải để chứng minh mình đã thành công. Đó là cách cô chữa lành đứa trẻ bên trong mình. Mỗi lần giúp được một người bán vé số, một em nhỏ khó khăn hay một gia đình đang chật vật, cô như được nói với chính mình năm xưa rằng: “Mình đã đi qua rồi, và bây giờ mình có thể quay lại nắm tay người khác.”

Hành trình ấy không ồn ào, không phải lúc nào cũng được nhiều người biết đến. Nhưng nó bền bỉ, giống như tính cách của người miền Tây: chân chất, thật thà và giàu tình nghĩa. Kim Tròn tin rằng không cần phải đợi đến khi thật giàu mới có thể giúp người khác. Chỉ cần mình có lòng, có thể bắt đầu từ những điều rất nhỏ.

An Nhi